levananh25
17-07-2007, 03:02 PM
Hôm nay là buổi trông thi cuối cùng. Cái cảm giác được ngồi trên bàn giáo viên, được nhắc nhở thí sinh đi thi quả thật rất khó tả. Run, sợ, ngại, buồn, vui. Run vì lần đầu tiên được làm công việc này, sợ vì nhỡ có sai sót gì, ngại vì trông thi cùng các cô giáo bên kim liên, buồn vì minh cũng như người ta cũng là một con người bình thường đươc ăn ngủ đầy đủ nhưng lại ko làm được nhũng việc mà người ta làm, và vui vì rất vinh dự khi nhận được quyết định đi trông thi mà lại còn là giám thị 1. Trách nhiệm càng lớn làm mình lo lắng vô cùng, ko biết mình có làm tốt ko. he he nhưng đến bây giờ thi chưa có sự cố gì to tát xảy ra, thế là mừng rồi. Sáng hôm qua thì chẳng có cảm giác buồn ngủ mà chiều hôm qua và sáng nay thi trời ơi buồn ngủ chết đi được may ma chỉ có 90 phút. Cũng may là cả 3 buổi đều trông cùng các cô giáo ở trường Kim liên các cô ý cũng đã trông nhiều lần nên có gì mình ko biết các cô làm hết cho. Sáng nay đã có một chuyện khiến mình phải suy nghĩ cả ngày trời. Đó là một câu nói của anh Tùng. hic tuy đó chỉ là một câu nói và có thể chỉ là câu nói đùa thôi nhưng tự nhiên mình lại thấy buồn buồn. Có phải mình dễ dãi quá trong những hành động trêu đùa của a Kiên hay a H oàng ko? Mọi người xung quanh nghĩ thế nào thì mình ko được biết nhưng riêng với mình chuyện bạn bè rất thoải mái anh e chơi với nhau hết mình nhưng khi vào làm việc hay trong chuyện tình cảm thì rất nghiêm túc. Đôi khi có những người bằng tuổi hay hơn tuổi tìm đến mình và muốn được chia sẻ, muốn nhận sự quan tâm, động viên chân thành của người đứng ngoài cuộc trong chuyện tinh cảm của ho. Và mình luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ đó duy chỉ trong chuyện của mình thì chưa làm được thôi. Vì mình là người trong cuộc khó có đủ sự tỉnh táo để đưa ra được những quyết định đúng đắn. Mà thường chỉ quyết định theo cảm tính. Dù gì đi chăng nữa thì mình cũng cần sửa chữa tính cách của mình. Chị gái mình có nói: e và chị có hai quan điểm trong chuyện tình cảm rất khác nhau. Chị thấy rất khó chịu, bực bội khi đọc những tin nhắn hơi tình cảm một chút của bạn bè a dương nhắn hay những cuộc nói chuyện rất thân mật. Còn e lại cho những chuyện đó là những chuyện rất bình thường và dễ giải quyết. Có bực bội chăng thì chỉ trong mấy phút là xong. Nhiều khi xích mích với trọng hay bị bố mẹ mắng, chị thấy e vẫn cứ tươi cười như không có chuyện gì xảy ra. Chính chị cũng nghĩ e là một đưa vô cảm nếu như chị không nhìn thấy những giọt nước mắt e rơi ướt gối đêm hôm cãi nhau với trọng. và chị đoán chắc rằng đã có rất nhiều đêm e khóc như thế mà chị ko nhận ra. Ngang bướng, phá phách, mạnh mẽ, hiếu thắng và vô tâm luôn là những nhận xét của nhiều người về mình. Một người bạn thân hồi cấp 3 đã hỏi mịnh: tại sao vân anh cứ phải tự tạo cho mình một cái vỏ bọc bên ngoài ko đúng như chính mình. Và mình đã nói: Mình chỉ cần những người thật sự biết cảm thông và lắng nghe mình nói hiểu về con người thật cua mình. Thế là đủ. Có thể mọi người đọc đến đây sẽ nghĩ mình là một đứa bảo thủ nhưng mình ko muốn ai nghĩ mình yếu đuối. Mình chỉ yếu đuối khi dối diện với chính mình hay trước mặt những người mình tin tưởng để tâm sự. Tuy nhiên từ lúc được tham gia vào đội tình nguyện mình cũng tự tìm cho mình những tiếng cười thật sự thoải mái, ko gò bó ko miễn cưỡng. Và đôi khi mình được sống với con người thật của chính mình. Mọi người hay mắng mình là "ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng " nhưng theo mình giữa cuộc sống bon chen, chật chội và ngột ngạt của thành phố này thi ko phải lúc nào chúng ta cũng tìm thấy những giây phút thoải mái. Với mình mình đã tìm thấy những giây phút đó <tuy là không nhiều>ở đội sinh viên tình nguyện của truờng cao đẳng giao thông.