PDA

View Full Version : Những tâm sự ngoài lề



MeteorQueen
13-06-2007, 08:15 AM
Tôi không thể nào diễn tả hết được niềm vui sướng khi lần đầu tiên được khoác trên mình chiếc áo xanh tình nguyện, đã thực hiện được niềm mơ ước bấy lâu. Những ngày này, tôi ra khỏi nhà từ sáng sớm khi về thì đã tối, tuy mệt nhưng vui và có rất nhiều kỷ niệm. Khi tôi nhận ra được giá trị của bản thân và thấy mình thực sự có ích cho người khác, mặc dù không lớn nhưng tôi cũng cảm thấy tự hào. Nhất là người mẹ của tôi luôn đứng đằng sau ủng hộ và dẫn dắt tôi, tôi rất biết ơn người mẹ đã sinh thành và nuôi tôi khôn lớn, trưởng thành. Mỗi tuần về nhà một lần nhưng tôi vẫn cảm thấy rất nhớ mọi người trong gia đình, khi về đến cửa tôi đã cảm nhận được nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt hiền dịu ấy – đó chính là mệ tôi, một người đôn hậu, chất phác. Khi Bố tôi không còn bên gia đình nữa lúc đó mẹ tôi dường như không còn sức sống, tưởng chừng mẹ không thể qua khỏi cú sốc bất ngờ này, nhưng không vì 3 đứa con thơ mẹ tôi thật nghị lực đã vượt qua bao khó khăn và những cũ ngã trong cuộc sống để nuôi dạy ba anh em tôi khôn lớn và trưởng thành. Được nhìn thấy 3 anh em tôi dần lớn lên trong sự che trở bao bọc của chính mình, lắm đêm mẹ tôi thầm khóc một mình vì vui mừng rằng chúng nó lớn lên không phải là gánh nặng cho xã hội, chính mẹ đã ban tặng cho chúng tôi một cuộc sống thật ý nghĩa, thật tự hào khi tôi có một người mẹ như vậy. Khi tôi mới 6 tuổi bố đã không còn bên tôi, lúc đó tôi vẫn chưa ý thức được gì, vẫn là một cô nhóc bé con vẫn ngây thơ không biết rằng từ giờ bố không còn ở bên mình nữa. Tâm hồn tôi được nuôi dưỡng bởi bàn tay mẹ hiền, mẹ đã không đi thêm bước nữa mà ở vậy nuôi 3 đứa con mà không cần 1 ai giúp đỡ. Chính hai bàn tay của mẹ đã gây dựng, tạo nên sự nghiệp đến bây giờ, vì thế mà cuộc đời của chúng tôi đã được mở sang một trang khác. Họ hàng nội ngoại, xóm làng ai cũng khâm phục và vui mừng cho gia đình tôi, một người mẹ can đảm và nghị lực đã vượt qua bao sóng gió và khó khăn để đến bây giờ có một cuộc sống ấm no, hạnh phúc.

Tôi biết, tôi không đỗ Đại học đã làm cho mẹ tôi buồn đến nhường nào. Nhưng mẹ vẫn không mất niềm tin ở tôi ngược lại mẹ hi vọng ở tôi rất nhiều điều, mẹ đã luôn động viên tôi trong những lúc tôi gặp khó khăn vất vả nhưng tôi chưa một lần làm những điều đó cho mẹ tôi. Bởi vì thế trong tôi mẹ là nguồn động viên tinh thần của tôi khi tôi vững bước trên đường đời, mẹ đã cho tôi một cuộc sống tươi đẹp, bởi thế tôi không thể phụ niềm tin nơi mẹ. Tôi cố gắng trở thành một cô gái hiền dịu chứ không phải là một cô bé nghịch ngợm như quỷ hồi còn bé nữa. Mẹ rất vất vả khi trong nhà có 3 thằng con trai (mẹ nói tôi nghịch như con trai ), nhưng không hiểu tại sao mẹ rất bất ngờ khi bây giờ tôi không nghịch như ngày xưa nữa, trò chơi gì của con trai tôi cũng biết : đá bóng, đá cầu, đánh nhau… không thứ gì tôi không biết. Vậy mà bây giờ tôi như một người hoàn toàn mới so với khi còn bé, đến bây giờ thỉnh thoảng mẹ vẫn nhắc đến những thành tích đó của tôi khi quây quần bên gia đình. Trên đời này không có ai có thể thay thế vị trí người mẹ của tôi, mỗi lần về quê là mỗi lần tôi thấy lòng đau nhói khi nhìn thấy những nếp nhăn trên khuôn mặt mẹ đã dần xuất hiện. Mặc dù mẹ tôi vất vả, lam lũ thật đấy nhưng mẹ tôi vẫn còn rất trẻ so với độ tuổi của mẹ, mỗi lần tôi đèo mẹ đi tới những người trong họ hàng chơi ai cũng khen mẹ tôi trắng trẻo trẻ đẹp hơn con gái. Thực sự mẹ tôi trẻ thật, ai cũng bảo con gái không đẹp bằng mẹ. Những lúc ấy tôi rất vui khi mọi người nói như vậy bởi vì tôi lại được thấy nụ cười trên khuôn mặt mẹ tôi. Mẹ tôi rất giống bà ngoại – người bà phúc hậu luôn thương con thương cháu, nhưng tiếc rằng bà cũng không còn ở bên tôi 2 năm nay rồi. Nhưng bà đã kịp để lại cho tôi một người giống hệt như bà đó là mẹ tôi. Mẹ luôn là nguồn động viên của tôi, luôn soi sáng cho tôi vững bước trong XH đầy những cạm bẫy và bon chen như hiện nay.

Ngoài mẹ ra 2 anh trai cũng rất ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi, tôi vẫn luôn tự hào rằng tôi có 2 anh trai thật bản lĩnh vượt qua bao khó khăn vất vả để trưởng thành và biết yêu thương người mẹ của tôi. Cuộc đời này tôi không ước ao gì hơn khi gia đình tôi được sống hạnh phúc, tôi rất muốn anh trai cả trở về quê hương và anh thứ hai tốt nghiệp đại học còn tôi cũng ra trường, tất cả đều sống bên nhau sum họp, tôi nghĩ ngày đó cũng đang đến gần, mong rằng lúc đó mẹ tôi không còn phải lo lắng gì nữa bởi vì cuộc đời mẹ đã đủ vất vả lắm rồi.

Tôi tham gia trong Câu Lạc Bộ Truyền thông và tình nguyện của trường mẹ tôi biết, tôi cũng rất lo lắng sợ rằng mẹ sẽ ngăn cản việc làm của tôi, nhưng mẹ tôi không những ủng hộ tôi mà còn động viên tôi nữa. Qua những lời kể của tôi về thầy giáo và các anh chị trong Ban Chấp hành Đoàn trường, mẹ tôi rất vui khi tôi sống trong một môi trường như vậy và tôi rất vui khi được tiếp nhận những nguồn sinh lực mà mẹ đã truyền qua tôi để cho tôi khôn lớn và trưởng thành trong tương lai. Mẹ tôi là một người mẹ muôn năm !

Tôi chợt hiểu ra rằng gia đình là nguồn động viên lớn nhất đối với tôi từ bấy lâu, nhưng giờ vẫn chưa muộn phải không các bạn ? Và tôi còn có gia đình thứ 2 cho mình nữa đó là Trường Cao đẳng GTVT