cafedang
08-08-2011, 07:56 PM
<b>
Khi thức dậy, bạn bất chợt nghĩ về ngày hôm qua.Bạn cảm thấy mình thiệt thoi và bị mất đi những thứ quý giá nhất của mình trong quá khứ.Bạn có khóc hay không, bạn dám khóc hay không.Tôi, tôi đã khóc.
Chính xác là tôi đã khóc, không dám nghĩ và chấp nhận những điều đó.Tôi chẳng rất sợ khi mình làm tổn thương người khác, nhưng tôi lại luôn bị tổn thương bởi ai đó. Trong cuộc sống này có lẽ, một là bạn làm người khác đau, hai là người khác làm bạn tổn thương.
Tôi buông tay, dừng chân không phải vì tôi không muốn tiếp tục mà là tôi chẳng còn sự lựa chọn nào khác cả. Tôi không muốn như thế.Mất cái gì đó luôn khi bạn phải hụt hẫng và khi mất đi những thứ mà bạn coi là vô gia thì chắc chắn một điều rằng bạn sẽ đau.Đau vì không thể giữ nó lại, đau vì không còn nó và vì nó sẽ làm thay đổi cuộc sống của bạn.
Trong tôi cái cuộc sống này có quá nhiều tính toán, mâu thuẫn và sự nghi ngờ.Mà tôi hiện giờ có thể nói là đang hòa chung vào cái mớ mâu thuẫn đó, cái mớ hỗn đọn mà tôi không thể gỡ được.Tôi chỉ còn biết sống và hành động theo cảm tình, theo cái suy nghĩ của tôi là sẽ làm nhiều người hài lòng và sẽ làm chính tôi thoải mái.Nhưng đâu có phải vậy, khi tôi buông tay thì cái cảm tính của tôi liệu có còn được sáng suốt nữa không.
Khi nghĩ về cái quá khứ đó thì tôi hiện giờ tôi cảm thấy mình đã kiệt sức với cái mớ hỗn đọn này.Từ sâu thẳm, từ rất sâu trong lòng tôi, từ trong lồng ngực bên trái của tôi.tôi cảm thấy đau.Thấy nhói lên.
Cafedang
</b>
Khi thức dậy, bạn bất chợt nghĩ về ngày hôm qua.Bạn cảm thấy mình thiệt thoi và bị mất đi những thứ quý giá nhất của mình trong quá khứ.Bạn có khóc hay không, bạn dám khóc hay không.Tôi, tôi đã khóc.
Chính xác là tôi đã khóc, không dám nghĩ và chấp nhận những điều đó.Tôi chẳng rất sợ khi mình làm tổn thương người khác, nhưng tôi lại luôn bị tổn thương bởi ai đó. Trong cuộc sống này có lẽ, một là bạn làm người khác đau, hai là người khác làm bạn tổn thương.
Tôi buông tay, dừng chân không phải vì tôi không muốn tiếp tục mà là tôi chẳng còn sự lựa chọn nào khác cả. Tôi không muốn như thế.Mất cái gì đó luôn khi bạn phải hụt hẫng và khi mất đi những thứ mà bạn coi là vô gia thì chắc chắn một điều rằng bạn sẽ đau.Đau vì không thể giữ nó lại, đau vì không còn nó và vì nó sẽ làm thay đổi cuộc sống của bạn.
Trong tôi cái cuộc sống này có quá nhiều tính toán, mâu thuẫn và sự nghi ngờ.Mà tôi hiện giờ có thể nói là đang hòa chung vào cái mớ mâu thuẫn đó, cái mớ hỗn đọn mà tôi không thể gỡ được.Tôi chỉ còn biết sống và hành động theo cảm tình, theo cái suy nghĩ của tôi là sẽ làm nhiều người hài lòng và sẽ làm chính tôi thoải mái.Nhưng đâu có phải vậy, khi tôi buông tay thì cái cảm tính của tôi liệu có còn được sáng suốt nữa không.
Khi nghĩ về cái quá khứ đó thì tôi hiện giờ tôi cảm thấy mình đã kiệt sức với cái mớ hỗn đọn này.Từ sâu thẳm, từ rất sâu trong lòng tôi, từ trong lồng ngực bên trái của tôi.tôi cảm thấy đau.Thấy nhói lên.
Cafedang
</b>