babygirl88
30-01-2007, 10:20 PM
"Hanh phúc không chỉ là nụ cười mà còn là giọt nước mắt
trên bờ vai tin cậy"
Hồi nhỏ,có lần mẹ hỏi tôi"con có biết phần nào của cơ thể con người là quan trọng nhất?".Tôi ngước nhìn mẹ,mẹ đã môt mình tần tảo nuôi nấng chị em tôi nên người.Tôi chợt nghĩ đôi bàn tay là quan trọng nhất đối với con người,bởi mẹ đã làm tất cả mọi việc chỉ với đôi bàn ta ấy.Mẹ trầm ngâm:
-Có thể con có lý nhưng đó chưa phải là câu trả lời đúng nhất.
Trong một lần đi thăm trường khiếm thị,tôi cho rằng viêc nhìn thấy được là quan trọng nhất,vì thế câu trả lời của tôi là đôi mắt.Mẹ nhìn tôi nói:
-Vẫn chưa đúng,con ạ.
Mãi đến một hôm tôi cùng mẹ đi dự đám tang của một bác hàng xóm bị tai nạn.Những người con khóc ngất trước linh cữu của người cha đã bất ngờ vĩnh viễn ra đi.Moi người xung quanh cũng xúc động cùng dìu đỡ và chia sẻ với những người con trong đớn đau mất mát.
Trên đường về mẹ chợt khẽ nói:
-Con ạ!đôi vai chính là phần quan trọng nhất của con người.
-Vì đó là nơi nâng cái đầu phải không mẹ?
-Không phải thế.Bởi đó là nơi con người có thể tựa vào để khóc mỗi khi buồn,bị tổn thương hay gặp bất hạnh trong cuộc sống.Ai cũng cần có một "bờ vai" để nương tựa trong tinh thần.Mong sao con có thể tìm cho mình những bờ vai để cùng sẻ chia sau này.Và con cũng sẽ là 1 bờ vai cho ai đó tựa vào những khi cần thiết con ạ.
Sau này lớn lên,tôi mới hiểu hết ý nghĩa của câu nói đó.Biết bao lần tôi đã cần đến 1 bờ vai như thế.Và cuộc sống sẽ hạnh phúc biết bao nếu chúng ta biết cảm thông,chia sẻ với nỗi đau của ai đó bằng tình cảm chân thật của mình.
trên bờ vai tin cậy"
Hồi nhỏ,có lần mẹ hỏi tôi"con có biết phần nào của cơ thể con người là quan trọng nhất?".Tôi ngước nhìn mẹ,mẹ đã môt mình tần tảo nuôi nấng chị em tôi nên người.Tôi chợt nghĩ đôi bàn tay là quan trọng nhất đối với con người,bởi mẹ đã làm tất cả mọi việc chỉ với đôi bàn ta ấy.Mẹ trầm ngâm:
-Có thể con có lý nhưng đó chưa phải là câu trả lời đúng nhất.
Trong một lần đi thăm trường khiếm thị,tôi cho rằng viêc nhìn thấy được là quan trọng nhất,vì thế câu trả lời của tôi là đôi mắt.Mẹ nhìn tôi nói:
-Vẫn chưa đúng,con ạ.
Mãi đến một hôm tôi cùng mẹ đi dự đám tang của một bác hàng xóm bị tai nạn.Những người con khóc ngất trước linh cữu của người cha đã bất ngờ vĩnh viễn ra đi.Moi người xung quanh cũng xúc động cùng dìu đỡ và chia sẻ với những người con trong đớn đau mất mát.
Trên đường về mẹ chợt khẽ nói:
-Con ạ!đôi vai chính là phần quan trọng nhất của con người.
-Vì đó là nơi nâng cái đầu phải không mẹ?
-Không phải thế.Bởi đó là nơi con người có thể tựa vào để khóc mỗi khi buồn,bị tổn thương hay gặp bất hạnh trong cuộc sống.Ai cũng cần có một "bờ vai" để nương tựa trong tinh thần.Mong sao con có thể tìm cho mình những bờ vai để cùng sẻ chia sau này.Và con cũng sẽ là 1 bờ vai cho ai đó tựa vào những khi cần thiết con ạ.
Sau này lớn lên,tôi mới hiểu hết ý nghĩa của câu nói đó.Biết bao lần tôi đã cần đến 1 bờ vai như thế.Và cuộc sống sẽ hạnh phúc biết bao nếu chúng ta biết cảm thông,chia sẻ với nỗi đau của ai đó bằng tình cảm chân thật của mình.