PDA

View Full Version : Cuộc tọa đàm của các sinh viên sau khi đi Sóc Sơn.



MeteorQueen
19-01-2007, 09:15 PM
SVGTVT.NET xin ghi lại cuộc tọa đàm bàn tròn với các thành viên tham gia đợt hoạt động tình nguyện " 3 cùng" tại Trung tâm 06- Sóc Sơn- Hà Nội của CLB truyền thông phát vào hồi 18h30' thứ tư ngày 17/01/2007 vừa qua. Mời các bạn theo dõi:

Chương trình thời sự chiều thứ 4 hàng tuần của trường CĐGT xin được kính chào các bạn !
Và chắc chắn các bạn sẽ tự hỏi không biết tại sao ngày hôm nay chương trình lại phát muộn đến như vậy ?. Đó chính là 1 sự đặc biệt, thì ngày hôm nay chúng tôi có 1 buổi nói chuyện trực tiếp mang tên: “Lắng nghe cùng chia sẻ”.
Rất mong các bạn HS-SV chúng ta bớt chút thời gian theo dõi, lắng nghe chính những người trong cuộc - họ là những người đã trực tiếp tham gia chuyến đi tình nguyện 2 ngày tại trung tâm GDLĐXH số 06 - xã Tân Minh – huyện Sóc Sơn – Hà Nội. Đến dự buổi đàm thoại với chúng ta ngày hôm nay tôi xin được giới thiệu có đồng chí: Nguyễn Tuấn Hoàng- CTHSV, Dương Ngọc Kiên (Tân đội trưởng đội SVTN), Nguyễn Văn Huynh – đội phó đội SVTN, Vũ Hồng Phong phó chủ nhiệm CLBTT, các đồng chí Đỗ Mai Lam, Hà Thu Ngân …
Còn tôi Phạm Thanh Mai người sẽ cùng với các bạn xuyên suốt cuộc đàm thoại này.
- Đ/c Mai :Xin chào các đồng chí đã đến trò chuyện với chúng tôi. Được biết là 2 ngày 13/14-01-2007 vừa qua các bạn đã có 1 cuộc hành trình lên Sóc Sơn để thực hiện 1 chương trình mang tên là “ 3 cùng ” và tôi thấy rất tò mò với cái tên của chương tình, vì vậy rất mong bạn Hoàng bạn có thể giải thích qua cho tất cả mọi người được biết không ạ ?
-Đ/c hoàng : Hoạt động ''3 cùng'' là hoạt động rất có ý nghĩa do thành Đoàn phát động, các đồng chí SVTN cùng lao động , học tập, cùng vui chơi giải trí với các học viên trên đó.
-Đ/c Mai: Có bao nhiêu người đăng kí sau khi phát động? Chọn ra được bao nhiêu người và công việc lựa chọn có khó khăn không?
-Đ/c Hoàng : Có 123 SVTN trong toàn trường đăng kí, và cuối cùng chúng tôi cũng chọn ra được 15 thành viên. Họ cũng không phải là xuất sắc nhất nhưng họ có tâm huyết với hoạt động ‘’ 3 cùng ‘’. Số lượng đi ít, đăng kí thì nhiều, nhưng phải có năng khiếu, giao lưu với công đồng, nhiệt tình nhất là phải cảm thông với họ.
-Đ/c Mai: Vâng để tìm ra những thành viên ưu tú và xuất sắc khi tham gia tình nguyện phải đòi hỏi mỗi người không chỉ có lòng nhiệt tình mà còn phải là những người có kinh nghiệm trong giao tiếp và ứng xử phải không ạ ?. Và tôi biết khi được chọn là 1 trong 15 thành viên khi tham gia tình nguyện ‘’ 3 cùng ‘’ tại Sóc Sơn chắn hẳn bạn sẽ cảm thấy thật vinh dự cho mình . Nhưng đi đôi với nó sẽ là những suy nghĩ, băn khoăn. Vậy thì các bạn có cảm nghĩ gì khi mà mình là người được lựa chọn. Những suy nghĩ gì khác khi các bạn đặt chân lên trên đó?.
-Đ/c Lam : Rất hạnh phúc khi được giao lưu với các học viên trên đó.
-Đ/c Huynh : Có kinh nghiệm, được giao lưu, sinh hoạt cộng đồng, cảm thông chia sẻ tất cả học viên trên đấy, tôi cảm thấy vinh dự và hạnh phúc khi được chọn,và tôi đã xác định tâm lý trước và nghĩ họ giống tất cả chúng ta, họ rất bình thường.

MeteorQueen
19-01-2007, 09:30 PM
-Đ/c Mai :Là 1 cô bé nhỏ nhắn , dễ thương , sống trong sự bao bọc chở che của gia đình và khi mới vào trường em rất nhiệt tình tham gia các hoạt động của Trường. Em là 1 trong 15 người được chọn em có băn khoăn gì ?.
-Đ/c Ngân : Rất bất ngờ , vì có 1 chút năng khiếu về hát nên em cảm thấy rất vui đây là lần đầu em được đi cùng các anh chị trong trường, tâm lí hơi lo, nhưng khi tiếp xúc thì em cảm thấy bình thường vì họ do hoàn cảnh đưa đầy, họ rất cố gắng cải tạo để trở về với gia đình và xã hội.
-Đ/c Mai : Các bạn có thể kể 1 vài kỉ niệm mà để lại dấu ấn hay ấn tượng đối với bạn qua chuyến đi vừa rồi?
-Đ/c Tùng :Trong những lần đi tình nguyện , chuyến đi Sóc Sơn này tôi không bao giờ quên được. Ngay cả bản thân, tôi nghĩ về người nghiện có một ác cảm nhưng sau khi hoạt động giao lưu tôi lại một lần bất ngờ bởi vì người ta khác quá, không như những gì mình nghĩ về họ. Họ rất hối hận, họ tham gia vui vẻ cùng mọi người, hoạt động thể thao văn nghệ. Theo tôi đó là thành công rất nhiều , theo bản thân tôi đề nghị chương trình này sẽ kéo dài nhiều năm sau.
-Đ/c Mai : Những học viên của TTGDLĐXH số 06 họ cũng là những con người bình thường như bao người khác nhưng chỉ vì một lần lầm lỡ thôi vậy mà họ đã phải đánh đổi thật nhiều thứ, trả giá như : xa gia đình, bạn bè, không được đến trường, đến lớp học… hoặc tệ hơn nữa là phải từ bỏ cuộc đời quá sớm do mang trong mình căn bệnh thế kỷ . Vì còn những người sau khi cai nghiện, cải tạo thành công họ sẽ trở lại với cộng đồng. Vậy bạn có suy nghĩ gì khi những người đã một thời lầm lỡ được trở về với cộng đồng. Bạn có xa lánh họ không? Sẽ làm gì đề giúp đỡ họ ?
- Đ/c Lam: Vâng, chắc hẳn là các bạn đã từng tiếp xúc với những người nghiện ma tuý, bạn có cảm giác sợ hãi. Chính bản thân tôi cũng có suy nghĩ như vậy . Nhưng trong một thời gian ngắn thôi làm việc và tiếp xúc với học viên tôi đã suy nghĩ hoàn toàn khác. Tôi sẽ nói qua tình hình hoạt động của mọi người trên đó. Suất ăn của mỗi học viên là 5000 đồng một ngày, sáng ăn 1000 đồng còn trưa và tối mỗi bữa 2000 đồng.Thời gian sinh hoạt, mọi người dậy từ 5h30 tập thể dục, đến giờ phải làm việc: dán vàng mã, làm con thú đồ chơi để xuất khẩu ra nước ngoài, trồng rau, nuôi lợn, và những bức phù điêu trên tường đều do họ khoan và tự làm… Mỗi người chỉ được gặp người nhà mỗi tháng một lần, họ rất thiếu thốn tình cảm, không được gửi thư ra ngoài không được mang bất kì cái gì vào trong. Thời gian gặp mặt người thân chỉ có 25 phút, rất ngắn ngủi. Để nói ra đây tôi không thể nói ra hết được nhưng tôi có thể nói qua và tôi thấy họ rất lắm tài, đàn hay, vẽ giỏi. Tôi tiếp xúc, thì thấy ai cũng hỏi chúng tôi một câu hỏi: “ Bao giờ chúng em về ”, sau khi nghe chúng tôi trả lời thì họ tỏ ra rất luyến tiếc. Có một anh đã nói chuyện với bạn Hiếu trong đoàn là sau khi ra trại anh đã đi làm và có tiền mua di động và sắm sửa mọi thứ . Nhưng gia đình vẫn không tin tưởng rằng anh đã từ bỏ được ma tuý cho nên anh lại mắc vào nghiện và trở lại đây. Rất đáng tiếc.
-Đ/c Mai: Đó là 1 điều rất đáng buồn, và đó cũng chính là những điều mà tôi nghĩ chúng ta rất tâm huyết và luôn phải trăn trở. Hy vọng rằng thế hệ trẻ chúng ta cũng như XH Việt Nam xẽ xoá bỏ những mặc cảm về những ngưòi một thời lầm lỡ mà tôi muốn nhấn mạnh ở đây những người có lối sống buông thả ham chơi đã biết tu dưỡng để tránh xa những cái xấu. Và các bạn có những ấn tượng gì và kỷ niệm gì khi ở đó 2 ngày ?
-Đ/c Huynh :Không những học tập, khi chúng tôi sáng ngủ dậy tôi rất ngạc nhiên thấy những học viên pha nước nóng cho chúng tôi rửa mặt khi về phòng thì thấy đã đánh giầy cho chúng tôi sạch sẽ, chăn màn gọn gàng…Tôi rất bất ngờ và xúc động.
-Đ/c Ngân : Em được tặng rất nhiều con thú mà họ làm , em cứ về ngắm mãi mà chẳng thấy chán .Họ không những hát hay mà còn đàn giỏi và nhảy rất đẹp.
-Đ/c Hoàng : Tôi thấy mọi người nói rất nhiều về kỷ niệm của mình, còn tôi có kỷ niệm không bao giờ quên. Một điều tôi nhận thấy ở đó mọi người rất thiếu thốn tình cảm không những học viên mà còn cán bộ cũng vậy . Sinh viên chúng ta rất đói vì chế độ ăn không được đầy đủ . Đêm hôm 13/01/2007 sinh viên đói quá không ngủ được, xin phép các đồng chí đội truởng ra ngoài mua mỳ tôm nhưng không có. Sau đó các anh cán bộ ra ngoài mua cho chúng tôi ăn. Qua đợt đi vừa rồi, tôi muốn nhắn gửi đến các bạn HS-SV hãy tránh xa ma tuý vì hạnh phúc gia đình bạn và của toàn xã hội. Chúng tôi đi đâu cũng được hướng dẫn tận tình, và các chú còn nói :'' mong rằng các cháu đừng mắc phải ,về tuyên truyền với các bạn đừng mắc vào ma tuý ''.
-Đ/c Lam : Chúng tôi đi giao lưu từng phòng xem làm việc và thăm hỏi đến các phòng, khi tôi đến phòng đồng đẳng tôi gặp anh Tuấn- Long Biên đã đến bên tôi và nói :'' anh rất thích em đánh đàn, anh kể rất nhiều về anh,tại sao anh lại vào đây . Anh học xong cấp 3 rồi anh trốn sang Nga 7 năm. Khi anh Nghiện anh không còn ai cả , gia đình và bạn bè không còn ai ở bên. Anh hỏi tôi có sẵn sàng làm bạn của anh không? Và tôi trả lời anh rất sẵn sàng, anh tháng 9 này ra khỏi trung tâm và sẽ đến trường tìm tôi cho dù tôi có ở Lào Cai hay Yên Bái.
-Đ/c Mai : Tôi đựơc biết những mẩu tin nhắn các bạn được nhận từ các học viên ở đó, các bạn có thể nói rõ hơn cho chúng tôi biết được không ?.
-Đ/c Lam: Trước khi đi, đồng chí Hoàng có dặn chúng tôi là không được mang bất kì cái gì , điện thoại di động để hết ở nhà và không được nhận bất kì một bức thư hay những tin nhắn mà họ gửi thì không được nhận. Không được phép nhưng các bạn biết không, chúng tôi vẫn phá lệ vẫn cầm những tin nhắn của các anh học viên. Các bạn biết vì sao không?, bởi vì những dòng nhắn đó không đó điều gì mờ ám cả. Chúng tôi đã bật khóc khi đọc những dòng tin nhắn đó mà họ gửi về cho gia đình.
-Đ/c Mai: Dạ vâng, chúng ta đã biết phải sống trực tiếp cùng anh em trên đó mới có thể hiểu hết được sự thiếu thốn về tinh thần , về tình cảm nặng nề đến mức nào. Và chỉ cần 1 sự quan tâm nho nhỏ, sự chia sẻ của cộng đồng cũng giúp họ vơi đi rất nhiều nỗi buồn tủi và mặc cảm về cuộc đời 1 lần lầm lỡ của mình. Nhân dịp Tết nguyên đán sắp tới hầu hết các học viên đều không được đoàn tụ đón Tết cùng gia đình mà sẽ ở lại cùng trung tâm để ăn Tết .
Hội sinh viên chúng tôi rất hy vọng các bạn học sinh – sinh viên trong trưòng chúng ta gửi những tấm bưu thiếp kèm lời chúc Tết chia sẻ, động viên tới các học viên để họ có được một cái Tết chọn vẹn và vơi bớt mặc cảm về 1 cuộc đời 1 thời lầm lỡ.
Mọi thông tin chi tiết xin mời các bạn liên hệ tại văn phòng Hôi sinh viên tại phòng 106 kí túc xá vào các buổi từ thứ 2 tới thứ 6 hàng tuần.
Hy vọng nhận được nhiều sự quan tâm của các bạn. Xin cảm ơn !