View Full Version : Tình Nguyện Trẻ - "Ngày cuối tuần rực rỡ 03"
tinhnguyentre
06-05-2011, 09:19 AM
THƯ NGỎ
Chương trình “Ngày cuối tuần rực rỡ 03”
Kính gửi : Thành viên diễn đàn, các nhà hảo tâm
Trẻ thơ gắn liền với những hồn nhiên, ngây thơ với những nụ cười vô tư lự.Nhưng có một góc nhìn khác …, một góc nhìn sâu hơn, cận hơn…, và thực hơn. Đó là những em nhỏ sinh ra đã không được trọn vẹn.Những ánh mắt trong veo nhưng lại làm người đối diện long lanh nước, Một thế giới của những âm thanh không rõ ràng chỉ diễn tả qua các cử chỉ làm người ta xao lòng.
Và chúng tôi – những thành viên của câu lạc bộ Tình nguyện trẻ với mong muốn thông qua các hoạt động vui chơi giải trí như như vẽ tranh, làm đồ tái chế, kể chuyện, chơi các trò chơi dân gian có thể giúp các em kích thích tư duy sáng tạo và nhận thức về bảo vệ môi trường góp phần hình thành nhân cách ở trẻ giúp các em hòa nhập cộng đồng. Nên đã tổ chức chương trình này .
Hãy bớt chút thời gian để nhìn lại , cảm nhận . Mở rộng trái tim và vòng tay ấm áp để yêu thương và chia sẻ.
Chương trình được tổ chức tại Làng Hữu Nghị Việt Nam vào ngày 8/5/2011.
Các cơ quan đoàn thể, các anh chị bạn bè muốn đóng góp xin liện hệ với chúng tôi qua các đại diện:
Trưởng BTC: Phạm Thu Giang
SĐT: 0127 2468 128
Email: jang2210@gmail.com
Chủ tịch CLB :Ngô Hồng Nhung
SĐT: 0987.822.788
Email: tinhnguyentre.tnt@gmail.com
Tinh nguyen, trẻ lang thang, người khuyết tật Thắp sáng bản em Ngày cuối tuần rực rỡ trẻ em, mồ côi, kém may mắn
tinhnguyentre
17-05-2011, 12:35 AM
Nhật ký Ngày cuối tuần rực rỡ 3.
Làng Hữu Nghị Việt Nam.
Tác giả: Pan
-CLB Tình Nguyện Trẻ-
Nếu chương trình số 2 rơi vào một ngày mưa, thì chương trình số 3 lại vào một ngày nắng.
Ngồi sau xe của chị Châm và chị Chung, tôi đùa bảo:”nếu cứ nắng nắng mưa mưa như thế này thì không khéo mình có nước da dày gió dạn sương mất thôi”. Nhưng... cũng như bao thành viên khác, cái ý niệm tươi sáng “sắp được gặp các bé rồi, sắp được làm một việc ý nghĩa đấy...” làm dịu mát cái tâm hồn – trong một thân xác đang nóng ran vì “nụ cười chói lóa của ông mặt trời”.
Đến nơi, thì chúng tôi bắt đầu đến một nhà để làm quen các trẻ. Không bị tàn phá quá nặng nề bởi những gì chiến tranh để lại – như vẫn thấy trên google, nhưng những hình hài ấy liệu có tiếp đủ tự tin để đưa các em ra thế giới muôn màu náo nhiệt ngoài kia mà hòa nhập? Tôi gặp một cô bé trạc tuổi có một đôi mắt to hơn bình thường. Rất là vui vẻ, cô khoe với tôi là sơn móng tay hồng, lại còn hồng cánh sen cơ đấy. Thế rồi chúng tôi được xem thiệp do các em làm. Sao lại khéo tay thế nhỉ, đã đẹp thì chớ, mà cái nào cũng giống nhau như in.
http://i295.photobucket.com/albums/mm131/tinhnguyentre2008/Ngay%20cuoi%20tuan%20ruc%20ro%2003/225937_184062138312612_100001264826614_474312_2916 383_n.jpg
Sau đó thì chúng tôi tổ chức giao lưu, xem phim ở trên một tầng nóng như hun. Có một bạn gái ngồi xe lăn, hình như mặc cảm vì sự di chuyển của mình mà không muốn lên. Tình nguyện viên phải khuyến khích mãi, bạn ấy mới đồng ý. Lúc đầu thì mọi người có giúp đỡ. Nhưng đên đoạn leo cầu thang... Tim tôi đứng lại, sững sờ khi thấy bạn ấy leo cầu thang thật khó nhọc khổ sở. Bình thường phải leo cầu thang lên lớp học tôi đã cảm thấy toát hết mồ hôi, không biết bạn ấy còn mệt thế nào.
Tôi ngồi cạnh cô bé ấy lúc xem phim, bắt chuyện hỏi cô ấy có ước mơ, sở thích gì không. Các bé khác còn thích vẽ, thích hát, thích làm thiệp.... Nhưng cô ấy không thích bất cứ điều gì. Mỗi ngày trôi qua không có điểm sáng gì để hi vọng hay sao? Sống như vậy, sống mà chỉ như tồn tại, thì thật quá đau khổ. Cô giáo tôi từng bảo, nếu trong đời anh không có một điểm tựa gì để bám vào thì anh có thể ngã bởi bất cứ điều gì. Có lẽ, số phận đã quá nghiệt ngã khiến cô thấy chán chường và tuyệt vọng. Mỗi sáng thức dậy lại thở dài biết rằng thêm một ngày dài nữa để chiến đấu. Thế rồi lúc vẽ tranh, tôi ngạc nhiên thấy cô bạn đã hoàn toàn “lột xác”. Cô vẽ một bức tranh mà tôi gọi là “tranh Picasso”. Tôi xúc động chứng kiến toàn bộ quá trình cô ấy vẽ và tô màu. Tay cô ấy.... không có khả năng..... Mặc dù vậy, cô ấy vẫn kiên trì cầm chiếc bút và cố gắng từng nét vẽ, tô kín từng đồ vật. Lúc đó tự dưng vang lên một bản nhạc mà trong đó có câu “em mong sao trên thế giới không có chiến tranh.... chỉ có hòa bình...”. Lần đầu tiên tôi cảm thấy căm thù chiến tranh đến thế. Sao chiến tranh qua rôi, đã cướp đi sinh mạng bao người rồi, mà vẫn còn để lại những tàn dư nghiệt ngã đến vậy.
http://i295.photobucket.com/albums/mm131/tinhnguyentre2008/Ngay%20cuoi%20tuan%20ruc%20ro%2003/SAM_1005.jpg
Chúng ta có thể vẽ, có thể hát, có thể nhảy. Dù dở tệ và xấu hoắc. Nhưng ai cũng biết.
Còn các trẻ ấy, cẩm bút, cất tiếng, di chuyển..... cũng KHÔNG THỂ.
Chúng ta hầu như ai cũng được tạo điều kiện để đi học và đọc sách.
Các trẻ ấy, chỉ được học nghề, và dù rất ham mê học sách, nhưng cái thư viện “chỉ mở khi bọn em đi học và đóng cửa khi bọn em về” ấy lại không thể tạo cơ hội
http://i295.photobucket.com/albums/mm131/tinhnguyentre2008/Ngay%20cuoi%20tuan%20ruc%20ro%2003/SAM_1009.jpg
Khi chuẩn bị ra về, tôi đặc biệt ấn tượng một anh mặc áo xanh. Anh chàng rất chi là vui tươi hớn hở, ôm Tây ba lô hồn nhiên, nói tiếng anh như gió, còn đề nghị chụp ảnh cùng nữa chứ. Nhưng mà đáng buồn là, không ai cũng may mắn có được sự vui vẻ, lạc quan như anh
.
Tôi chợt nhớ đến những lời thoại trong một cuốn truyện tranh từng đọc....
Chúng ta đâu có làm điều tốt gì đâu mà vẫn cứ phây phây khỏe mạnh thế này?
Còn họ, những người đáng thương ấy, có tội tình gì đâu mà lại phải chịu số phận bất hạnh đến thế?
Thế cho nên, mỗi người chúng ta phải có trách nhiệm giúp đỡ họ, nếu không thì ông trời sẽ tước đi cái đặc quyền chúng ta đang được hưởng đấy.
http://i295.photobucket.com/albums/mm131/tinhnguyentre2008/Ngay%20cuoi%20tuan%20ruc%20ro%2003/222289_184062578312568_100001264826614_474314_1780 927_n.jpg
Trên đời chỉ có một điều này thôi, đó là yêu thương.
“Những người khốn khổ” (Victor Hugo)
Tinh nguyen, trẻ lang thang, khuyết tật, mồ côi, chính sách, người già, neo đơn, hoạt động xã hội, vì cộng đồng
tinhnguyentre
17-05-2011, 01:52 AM
Nhật ký của Lê Nguyễn Hoàng Nam.
Mỗi tuần, tôi đều có một niềm vui nho nhỏ. Có hôm chỉ đơn giản là đi bộ, thong dong một mình, ngắm nhìn thành phố mỗi chiều đến..hôm thì đú đởn với bạn bè…việc này việc nọ. Mỗi việc mỗi cái hay khác nhau..Và chủ nhật vừa qua, niềm vui ấy đến với tôi cũng thật giản dị, nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa..tôi đi tình nguyện
12h25p trưa 8/5/2011, sau khi lụi hụi đi nhặt rác cả buổi sáng, tôi lên chuyến xe 34 để về đại học SP Hà Nội cùng với mấy anh chị trong hội. Nắng, nóng, oi bức.Ước gì có cơn mưa cho trời dịu đi đôi chút ( mà quả nhiên mấy hôm sau mưa xối xả ). Tôi tặc lưỡi đứng trên chiếc xe 34 đông nghịt người.
13h. Có mặt tại cổng. Cảm nhận của tôi đầu tiên là khá “ ấm cúng” ( theo nghĩa đen không phải bong nhé). Khá là đông anh chị em, và sự oi bức của trưa mùa hạ cũng cứ thế mà tăng theo =)) ). Những giọt mồ hôi thoáng chảy trên vai những thanh niên tình nguyện, nhưng ai cũng nở nụ cười thật tươi…vì mình sắp làm được một việc tốt.
Sau khi kẹp 3 kẹp 4 các thể loại, Tào Tháo (sếp Nhung) đã sắp xếp trong xe cho ae trong hội đi. Có khoảng 8 người, trong đó có tôi, đi xe 32 lên Cầu Diễn để mọi người đi lượt 2 ra đón.. Và 30p sau, khi đặt bàn chân lên bãi cát của phần đường đang xây ngay sau Cầu Diễn ( và rất may mắn là anh Phương và tôi không phải trả tiền xe buýt =)) ), mọi người thong dong đi bộ làm cốc trà đá thì tốp xe đi trước đã trở về đón chúng tôi.
Phải khoảng 15p sau, chúng tôi mới đến đầy đủ trước cổng Làng trẻ Hữu Nghị. Cảm nhận đầu tiên của tôi là nó khá là to, ít ra to hơn cái vườn nhà bà tôi ở quê =)), còn to bé thật sự hay không thì tôi không rõ cho lắm, nhưng mà để gọi là một cái “làng” thì có lẽ chưa to đến mức đó. Đường xá thì đang xây, chỗ đi tốt chỗ không, và đặc biệt là khá ít cây, khu vui chơi thì vắng bóng cây quá. Thế này thì trẻ con ra đây chơi thì chết nóng, tôi nghĩ. Rồi tay xách nách mang, mọi người tập trung dưới bóng cây gần hội trường.
http://i295.photobucket.com/albums/mm131/tinhnguyentre2008/Ngay%20cuoi%20tuan%20ruc%20ro%2003/SAM_0994.jpg
Tôi và một số anh chị khác được phân công vào các nhà để làm quen với mọi người. Bước vào căn nhà 2 tầng, sơn trắng, bên trong được trang trí khá là thân thiện, với tông màu sáng là chủ đạo, đặc biệt là màu xanh, tôi cảm thấy cái nắng mùa hạ như chỉ còn ở sau lưng mình khi bước vào đây vậy. Mỗi nhà có một cơ số trẻ, và một đến hai mẹ trông coi. Trên tường nhà được trang trí bằng rất nhiều màu sắc, hình vẽ, đặc biệt là hình cá nemo ( cái này mình thích nhất =)) ).Mỗi nhà được chia thành 5,6 phòng, phòng không rộng lắm, nhưng đủ để cho 2,3 trẻ ở và sinh hoạt, chắc vậy. Có lẽ, đối với những con người ở nơi đây, đây có lẽ đã là điều kiện tốt nhất rồi.
http://i295.photobucket.com/albums/mm131/tinhnguyentre2008/Ngay%20cuoi%20tuan%20ruc%20ro%2003/228377_184061438312682_100001264826614_474307_5531 454_n.jpg
Việc làm quen với các bé khá là khó khăn. Các bé bị chất độc dioxin nên đều mang dị tật. Người thì phát ra bên ngoài, ng thì lặn bên trong. Nói chung ban đầu các bé khá khó gần, đặc biệt một số bé đã có cái thoáng nhìn hơi sợ hãi khi nhìn thấy chúng tôi. Chẳng biết mọi người có biết không, nhưng tôi nhìn thấy vậy. Các bé sống ở đây đủ mọi lứa tuổi, bé có, lớn có ( cứ gọi là bé luôn cho tiện =)) ). Các bé đều trông rất đáng thương….có vẻ như ít được đi ra ngoài, ý tôi là đi ra khỏi hẳn cái làng Hữu Nghị, chứ không phải chỉ ra sân chơi.Ai cũng nhát. Mà chẳng phải, một số người lớn tuổi thì khá là thân thiện, họ nói, kể cho chúng tôi nghe về những chuyện ở nơi đây..Một lúc sau, thì chúng tôi cũng đã trò chuyện, và cũng đã rủ rê lôi kéo các em đi chơi bời nhảy múa ở hội trường =)). Nhưng thật ra thì có vài đối tượng khá gan lì, chúng tôi đã phải vận động cử tri đi bỏ phiếu mãi các em mới chịu bước ra khỏi nhà. Đúng là một thành công =)) , ít nhất cho tới lúc đó.
Chỉ sau một thoáng là các em đã tập trung đầy đủ ở hội trường, nhóm Tình Nguyện Niềm Tin, nhóm đồng thực hiện chương trình, đã giới thiệu về buổi giao lưu hôm nay và bắt đầu vào phần hát hò. Thật sự về giọng hát, nói hay thì hơi quá, mà nói dở thì lai bôi bác quá, nhưng cái rất đáng quý ở đây là những “ ca sĩ” không chuyên đó đã biểu diễn, đã hát hết mình, dùng chính khả năng, sự cố gắng của mình, để cất lên lời ca, tiếng hát. Đó thật sự là một điều đáng coi trọng.
http://i295.photobucket.com/albums/mm131/tinhnguyentre2008/Ngay%20cuoi%20tuan%20ruc%20ro%2003/SAM_0993.jpg
Sau phần hát là đến phần vẽ. Thật sự vẽ vời là cái tôi ghét nhất, vì nó mà mất HSG năm cấp 2 một lần. Nhưng mà kệ, ở đây là vẽ vui mà =)). Nhìn những bàn tay cầm cây bút, hộp màu vẽ, những trang giấy có hình cây dừa, hình biển…thật sự tôi thấy cảm động, cảm động vì những ước mơ đơn sơ, bình dị trong những con người nhỏ bé nơi đây. Và một cảm giác lạ, rất lạ, khi lần đầu tiên đến những nơi thế này. Với tôi đó là một niềm vui lớn.
http://i295.photobucket.com/albums/mm131/tinhnguyentre2008/Ngay%20cuoi%20tuan%20ruc%20ro%2003/SAM_1014.jpg
Vẽ vời xong thì đến phần diễn ảo thuật, cái này đen nhất :-ss ( không nhắc nữa, ê cả mặt, híc T___T), nhưng nói chung là một trick do để tay hơi cao nên bị thằng cu con lật tẩy 8-}, ngượng hết cả mặt :(
Sau màn biểu diễn không may mắn đó, chương trình chuyển sang phần film ảnh. Các anh chị bên TN niềm tin phát cho các em xem bộ film Tango trên máy chiếu xong r đọc phụ đề. Nhìn những ánh mắt chăm chú vào màn hình, nhìn những nụ cười, những niềm tin vào tương lai tươi sáng, chúng tôi biết rằng, chương trình hôm nay cũng đã thành công, ít nhất trên phương diện nào đó
http://i295.photobucket.com/albums/mm131/tinhnguyentre2008/Ngay%20cuoi%20tuan%20ruc%20ro%2003/222304_184061768312649_100001264826614_474309_7841 457_n.jpg
5h15p chiều, chia tay các em để chuẩn bị về. Xuống tầng 1 hội trường, một làn gió nhẹ thoảng qua, thoáng chút buồn của sự ảm đạm nơi này vào chiều tàn. Nắng dần buông, đâu đây tiếng rao của người bán rong vang vang ngoài bức tường gạch. Và chúng tôi biết đã đến lúc phải tạm biệt các em để chuẩn bị về. Chắc lâu nữa mới có dịp quay lại.
Dù có lẽ, còn nhiều cái phải sửa đổi, con đường kia sẽ phải sạch sẽ hơn, căn nhà kia cần phải quét vôi ngoài lại,sân chơi kia sẽ phải nhiều cây hơn…và thoáng đâu đây, lưu lại chút tình…còn đọng lại..làn gió qua heo hắt. Nơi đây. Nơi mà người ta sống thật lòng, nơi không có chỗ đứng cho địa vị và danh lợi, nơi xa rời cái xã hội ngoài kia..thực dụng và dối trá. Nơi mà người ta có thể cười với nhau thật lòng nhất, nơi mà mái nhà luôn ấm cúng, dù có thể mai sau, cuộc sống có nhiều thăng trầm, người ra đi, người ở lại. Nhưng cái tình người ở làng Hữu Nghị, thì chắc là sẽ vẫn hiện hữu, nơi hàng cây, mái nhà, nụ cười của tuổi trẻ…. Và khi tôi đi ra cổng, ngoảnh đầu lại, mỉm cười…vì vẫn còn nơi có niềm vui, nơi mà con người sống với nhau thật lòng…
http://i295.photobucket.com/albums/mm131/tinhnguyentre2008/Ngay%20cuoi%20tuan%20ruc%20ro%2003/222289_184062578312568_100001264826614_474314_1780 927_n.jpg
Tinh nguyen, trẻ lang thang, người khuyết tật Thắp sáng bản em Ngày cuối tuần rực rỡ Trẻ em mồ côi, kém may mắn
tinhnguyentre
17-05-2011, 02:13 AM
Nhật ký bạn manhchu.
Thế là sau bao ngày chờ đợi, trưa chủ nhật 8/5 chúng tôi lại có đợt “hành quân”từ địa điểm tập trung tại cổng trường đại học Sư phạm Hà Nội về đến làng trẻ Hữu Nghị để thực hiện chương trình”Ngày cuối tuần rực rỡ” số 3.
Đoạn đường không quá dài nhưng đi giữa cái nắng chói chang của đầu hè khiến trên khuôn mặt mỗi tình nguyện viên chúng tôi phảng phất sự mệt mỏi. Đúng 2h chiều tất cả đoàn chúng tôi đã đến được làng trẻ Hữu Nghị, một khuôn viên khá rộng,với cây xanh và vài dãy nhà khá đầy đủ tiện nghi hiên lên trước mắt chúng tôi.
http://i295.photobucket.com/albums/mm131/tinhnguyentre2008/Ngay%20cuoi%20tuan%20ruc%20ro%2003/IMG_3051.jpg
Nhìn kĩ hơn một chút thì ai cũng lạ khi xung quanh đây không một bong người. Hội mình đến sớm quá chẳng? Hay là đến không đúng lúc? Trước khi tự trả lời cho các câu hỏi đấy thì mỗi người đã tìm cho mình một bong râm dưới gốc cây gần đó để đứng tránh nắng. Ngồi nói chuyện một lúc trong khi đợi một bạn TNV đi tìm người phụ trách các dãy phòng ở đó; chúng tôi tình cờ biết đến sự có mặt khá bất ngờ của vị khách đến từ 1 trung tâm Anh ngữ ở Hà Nội. Biết được điều đó thật sự ai trong chúng tôi cũng vui, vui vì chương trình của mình giờ đã có thêm một “ đối tác”,một nhà tài trợ tiềm năng để cùng chúng tôi đem nhiều,thật nhiều nụ cười hơn nữa đến với các em bé có hoàn cách khó khăn.
Không để mất quá nhiều thời gian hơn nữa,chúng tôi chia thành từng tốp từng tốp một về các khu nhà để làm quen và chơi với các bé. Vừa bước đến cửa một khu nhà,tôi chợt thấy một bé trai,người gầy gò ốm yêu, đầu hơi dị thường, giơ cánh tay bị khuyết tật của mình nên và cười.nói “chào anh”, dường như lúc đó mọi cảm giác nóng bức,mệt mỏi của một buổi trưa hè đã tan biến,tôi vui,tôi hạnh phúc khi nhìn thấy nụ cười của em.Bé trai vừa rồi đến kéo tay tôi đi đến chiếc ghế gần đó. Tôi không quá khỏe nhưng cũng đủ để nhận thấy rằng, sức khỏe của em khá yếu so với các bạn cùng trang lứa,tôi phải tự mình bước đi cùng bé.
http://i295.photobucket.com/albums/mm131/tinhnguyentre2008/Ngay%20cuoi%20tuan%20ruc%20ro%2003/228032_184061554979337_100001264826614_474308_7423 456_n.jpg
Trong khi ngồi nói chuyện với bé trai đó,tôi cũng kịp để ý đến tất cả các bé khác có mặt ở đây. Thật sự giờ tôi mới cảm nhận được sự mất mát quá lớn của chính mà để quốc Mỹ để lại trên đất nước chúng tôi. Các em có tội tình gì mà từ khi mời sinh ra đã không là người bình thường như vậy??? Một cảm giác”căm hờn” đối với kẻ gây ra chiến tranh chợt xuất hiện trong tôi khi nhìn vào các em hồn nhiên,vui tươi nhưng lại bị biến dạng chân tay,não ko phát triển…nhưng các em vẫn thoải mái vui chơi,trò chuyện với nhau,thỉnh thoảng có em vẫn quay lại nhìn các anh chị TNV và ở trong sâu thẳm ánh mắt đây hiện lên một niềm lạc quan về cuộc sống đáng kính nể.
Trong gian phòng này bên cạnh thành viên chúng tôi còn có các bạn bên”Thiệp nhân ái”tuần nào các bạn đấy cũng đến đây để hướng dẫn các em làm thiệp,để bán kiếm tiền thêm cho các em. Một hành động thật ý nghĩa! Tôi chợt nhận ra điều đấy và cũng sắn tay lên vào làm cùng các bạn đấy.
http://i295.photobucket.com/albums/mm131/tinhnguyentre2008/Ngay%20cuoi%20tuan%20ruc%20ro%2003/224672_184060974979395_100001264826614_474304_3090 407_n.jpg
Trong khi chúng tôi đến các khu nhà làm quen với các trẻ thì mấy bạn bên Tổ nội dung cũng đang tích cực chuẩn bị cho buổi vẽ tranh cho các em. Biết được là chương trình chính chuẩn bị bắt đầu,các tình nguyện viên chúng tôi “gạ” các em trong các khu nhà đi lên hội trường. Một sự háo hứng hiện rõ trên mặt các em ở đây.Tôi đặc biết chú ý đến một bé gái tầm 14 tuổi,nếu ko phải đi bằng xa lăn vì đôi chân dị tất thì em chẳng khác gì mấy em bé bình thường. Chúng tôi đẩy xa lăn của em đến cầu thang để lên hội trường. Một bài toán khá hóc búa hiện lên trong chúng tôi khi nhìn phía trước là các bậc cầu thang khá cao??? Trong khi không thể đưa em lên cùng cả chiếc lăn đước??Nhưng chưa kịp có câu trả lời thì em bé gái đó đã đứng dậy bước những bước cực kì khó khăn với đôi tay bám chặt vào tay vịn, em bước đi trong sự ngỡ ngàng của chúng tôi.Thật sự là một nghị lực vươn lên đáng kinh ngạc,ai trong chúng tôi có lẽ cùng một cảm nhận đấy!
http://i295.photobucket.com/albums/mm131/tinhnguyentre2008/Ngay%20cuoi%20tuan%20ruc%20ro%2003/SAM_1020.jpg
Buổi vẽ tranh cũng đã bắt đầu,các em háo hức khi được cầm bút màu và giấy vẽ,các tnv như tôi chia nhau đi hướng dẫn từng bé một. Các nét vẽ nghệch ngoạc về những ngôi nhà,ông mặt trời,cành cây..cũng dần xuất hiện trên trang giấy a4. Có lẽ các em khát khao về một cuộc sống thanh bình,đơn sơ như một đứa trẻ bình thường khác nên đã vẽ tất cả điều đó trên bài vẽ của mình!!!.
Để góp phần thêm sự vui tươi và mới mẻ cho chương trình thì em Nam bên tổ xin tài trợ cũng đã kịp chuẩn bị dụng cụ cho một tiết mục ảo thuật.Mọi sự chú ý đều dồn về phía Nam, từng ánh mắt dõi theo mọi hành động của”ảo thuật gia”tương lai này. Rồi “ồ!” một cái,các em thật sự ngạc nhiên và cười nắc nở vì trò ảo thuật khá hay của Nam. Dường như mọi khó khăn,buồn phiền trong cuộc sống đã không còn hiển hiện trên khuôn mặt bé nhỏ của các em nữa. Chương trình của chúng tôi kết thúc với màn chiếu phim. Đúng 5h các em được các mẹ cho đi ăn cơm,đó cũng là lúc các tnv ra về.
http://i295.photobucket.com/albums/mm131/tinhnguyentre2008/Ngay%20cuoi%20tuan%20ruc%20ro%2003/IMG_3056.jpg
http://i295.photobucket.com/albums/mm131/tinhnguyentre2008/Ngay%20cuoi%20tuan%20ruc%20ro%2003/SAM_1001.jpg
Thật là một buổi chiều ý nghĩa,một giá trị cuộc sống tôi học đã học được và thầm cảm ơn tất cả các em ở đây đã dạy tôi điều nho nhỏ và vô cùng ý nghĩa đó,nếu có cơ hội chắc chắn chúng tôi sẽ quay lại nơi này!!!
http://i295.photobucket.com/albums/mm131/tinhnguyentre2008/Ngay%20cuoi%20tuan%20ruc%20ro%2003/222289_184062578312568_100001264826614_474314_1780 927_n.jpg
Bản quyền của vBulletin v4.0.2