PDA

View Full Version : Linh hồn của gió...Hạnh phúc là gì?



Anh Truc
13-12-2006, 10:01 PM
LINH HỒN CỦA GIÓ

TG:Nguyễn Hồng Minh
Phần I : Hạnh phúc là gì?

Đôi con người ta cứ nghĩ xa xôi về tình yêu mà không ngờ rằng tình yêu ở rất gần bên mình mà mình cũng chẳng hay. Và con trai thì thật ngốc nghếch khi đứng trước một ngã ba mà không muốn lựa chọn một con đường cho tình yêu. Chỉ khi mất đi rồi mới nhận ra đâu là tình yêu thực sự của mình....

***

Phố...chiều mưa...lang thang trên đường,,,xuân tới, hạ qua, bây giờ đã là cuối thu, gió lạnh tê tái đón mùa đông tới. Bốn mùa cứ trôi qua lặng lẽ. Bốn mùa cũng giống như nó. Bỗng một chiếc lá rơi dưới chân nó. Lạ thay, giữa đám lá vàng bỗng hiện lên một chiếc lá xanh. Chính gió đã đưa nó tới... Chiếc lá màu xanh đó thực ra chỉ là một mảnh vải ni-lon cắt hình chiếc lá, có chữ viết, còn nét, chứng tỏ nó mới được viết không lâu... "nếu bạn đi tìm hạnh phúc thì đừng tìm nữa, hạnh phúc ở ngay trong lòng bạn mà bạn không biết đấy thôi" ... thật ngây thơ, nếu như thế thì làm gì có ai bất hạnh cơ chứ_nó bật cười khẽ noí, nó đút chiếc lá vào túi miệng hấp hé " Hạnh phúc là gì?"...nó lại đi...

Phố...chiều mưa...ngồi quán một mình ngắm mưa có quá lãng mạn với một thằng con trai không nhỉ... nó không quan tâm lắm. Chợt nó nghĩ đến Nguyễn Bính, lại bật cười cao hứng ngâm thơ : "Hôm nay trời nhẹ lên cao/ Tôi buồn...nhưng mà...lại biết vì sao tôi buồn. Thế mới đau chứ!!"_nó búng tay khẽ rủa đời. Nhìn mưa nó chợt nghĩ, bây giờ ở CLB Karate mọi người vẫn đang tập. Nó cũng muốn đi lắm nhưng ngại gặp hai người con gaí_một người nó yêu còn người kia lại yêu nó. Thế mới bảo là cuộc đời đùa giỡn nó, cả hai người con gái đặc biệt nhất, lạ lùng nhất trong cuộc đời nó lại đều gặp nó ở cùng một nơi và đều dính líu đến nó trong vấn đề tình cảm. Ở đời thử hỏi còn gì khổ hơn khi đứng giữa hai người con gái chứ?

Phố...mưa vẫn rơi...nghĩ đến đấy nó chợt nhớ laị. Đầu tiên là Mai, người con gái nó yêu, tình cảm mà nó dấu trong lòng hơn một năm không dám noí. Không phải nó sợ không dám nói ra tình cảm của mình, nó cảm thấy tình cảm này không thể nào tiến triển tốt đẹp bởi với Mai, nó mãi như một đứa em trai. Thậm chí có lần nó đã hỏi Mai rằng : "Sao chị 21 tuổi đầu rồi mà vẫn chưa có người yêu?" và Mai đã làm nó câm nín bằng một câu nói mà nó biết có lẽ đến 99% là đùa : "có lẽ vì chưa có thằng nào bằng em". Thế đấy, một kiểu đùa rất bình thường với những người đã qua cái tuổi 20 nhưng thật chết người với một đứa mới có 17 cái xuân xanh như nó... Nó yêu Mai một cách kì lạ, để rồi nhận ra một thằng luôn coi tình yêu là trò đùa như nó đã yêu và dằn vặt mình bởi chính tình cảm đó. Nó chẳng thể nào nói ra tình cảm của mình, chỉ âm thầm cảm thấy hạnh phúc khi Mai chơi với chị gái của mình, lại âm thầm cảm thấy mừng khi được nhìn thấy Mai, được trở thành bạn tập "ruột" của Mai, được nói chuyện và thỉnh thoảng rủ Mai đi chơi dù chỉ là danh nghĩa "hai chị em đi với nhau"... nó vẫn không dám nói ra tình cảm của mình... nó hiểu tình yêu không có khoảng cách về tuổi tác nhưng có nên không khi nó thấy Mai lúc nào cũng coi nó như em và thỉnh thoảng lại thích đùa cái kiểu chết người với nó chứ, và khoảng cách 5 tuổi có là quá xa không ? ... bọn bạn cứ bảo nó lo rõ lắm nhưng giờ Mai đã ra trường và sẽ đi làm. Mấy thằng con trai mắt mù ( ám chỉ mấy thằng bạn của Mai ở đại học ) sẽ biến hết. Ở CLB cũng có nhiều người để ý Mai và họ có công ăn việc làm ổn định lại chả tốt hơn nó gấp vạn lần ấy chứ. Nếu nó nói ra, không nhưng cái "tình cảm chị em" trước giờ nó vẫn cố gắng giữ lấy có thể sẽ không còn mà cứ cho là Mai thích nó thì nó cũng không muốn Mai bỏ phí thời gian chờ đợi mình. Khi nó tốt nghiệp đại học thì Mai lúc đấy chắc sẽ có gia đình rồi, làm gì mà có thời gian đợi nó, đấy còn là những khả năng đó chiếm chưa đầy 1% ấy chứ...

"Chưa đầy 1% mà không dám thử à? Sao anh nhát thế?"

Phố... chiều vẫn mưa...bỗng dưng nghĩ đến 1% nó lại nghĩ đến câu nói này của Minh. Có thể nói là nó biết Mai và Minh cùng một lúc nhưng ấn tượng về Minh thì không sâu sắc lắm vì cô nhóc lúc đầu có vẻ không ưa nó... nhưng đó là chuyện của hơn một năm trước... còn giờ Minh lại yêu nó, thế mới gọi là cuộc đời quay nó như quay dế. Nó còn nhớ rõ ngày đầu tiên nó gặp Minh, cô nàng đang mải mê xem đấu đối kháng, khuôn mặt chăm chú và rạng rỡ khiến nó cảm thấy có một điều gì đó thôi thúc nó phải làm quen với cô bé naỳ. Ko nói gì được thì giật chai nước vậy (ở CLB thể thao thì chai nước chính là cầu nối bạn bè lại với nhau ^^) nhưng điều kì lạ là cô bé chăm chú đến độ không biết là nó đã chấn lột chai nước lúc nào không hay. Nó buồn cười gõ chai nước trả lại cho Minh thì cô bé giật bắn mình quay ra nhìn nó với gương mặt ngây ngô nhất. Nó quay đi chỗ khác xả cơn cười để rồi sau đấy mỗi lần đụng độ là Minh nhìn nó bằng đôi mắt hình viên đạn, nó nghĩ lại mà vẫn thấy buồn cười. Minh lúc nào cũng cười đùa và thích trêu chọc mọi người và nó cũng không là ngoại lệ. Thậm chí khi hai đứa quen nhau hơn vì cùng chơi với một người bạn thì Minh trêu nó còn thâm hơn trước. Thế nhưng khi nói chuyện với Minh nghiêm túc hơn, nó nhận thấy ẩn sau vẻ bề ngoaì hồn nhiên, nghịch ngợm thì Minh lại là một người chín chắn và biết suy nghĩ vượt xa cái tuổi 16 của Minh. Luôn dấu tính cách của bản thân, Minh nói rằng : " Dù bất cứ chuyện gì thì em vẫn muốn mình sống đúng chất trẻ con vì cuộc đời con người chỉ có một tuổi thơ và một thời thanh xuân thôi, bị gọi là bà già thì chết mất...". Đôi khi nó tự hỏi sao Minh đã ghét nó mà lại còn yêu nó làm gì cơ chứ? Nếu nó hiểu rõ về Minh sớm hơn khi nó gặp Mai thì nó đã không đau đầu thế này nhưng giờ nghĩ thế thì còn có ích gì nữa chứ?...

Phố....trời vẫn mưa....

Còn nữa..............
--------------------------------------------------
ANH TRUC:35: :xinchao: