MeteorQueen
12-12-2006, 10:15 PM
Ban ngày của họ ở giảng đường, một phần buổi tối của họ là các sô diễn. Bằng hết khả năng của mình, họ góp thêm sắc màu trẻ trung cho những sân khấu nhỏ, với mong ước thành sao trên sân khấu lớn. Ở đó, cũng là nơi để họ tập dượt trên thực tế những kiến thức học được từ sách vở nhà trường.
Gian truân đi hát
Đối với nhiều người, chuyện sinh viên tham gia biểu diễn ở các quán bar, phòng trà… hiện nay đã không còn là sự lạ. Hầu hết những chàng trai cô gái đi hát này tìm đến sàn diễn nhằm tăng thêm thu nhập, nhưng bên cạnh đó còn do sự thúc đẩy của lòng đam mê nghệ thuật. Khi bước lên sân khấu biểu diễn, dù đó là sân khấu phòng trà, quán cà phê, quán ăn "Hát với nhau", hay nhà hàng, hát phục vụ đám cưới, họ luôn nuôi khát vọng được thể hiện khả năng nghệ thuật của mình. Không ít ca sĩ, nhạc sĩ nổi tiếng bây giờ như Mỹ Tâm, AC&M, Lê Minh Sơn… thời còn là sinh viên cũng từng bắt đầu từ những bước chập chững như thế
http://tintuconline.vietnamnet.vn/Library/myImages/12/2006/12/ngay9/sinhvien.jpg
Nhóm nhạc AC&M từ những ngày còn là sinh viên đã cùng nhau đi biểu diễn
Mặt khác, ở chính những môi trường này, tiếp xúc với các ca sĩ đàn anh, đàn chị, những ca sĩ - sinh viên sẽ có nhiều cơ hội học hỏi, va chạm thực tế, trở nên dạn dĩ hơn trong nghề.
Sinh viên đi hát không có được sự ưu ái như các ca sĩ chuyên nghiệp. Hầu hết, họ thường chịu thân phận của kẻ hát lót, tức là hát lấp vào những thời điểm mà các ca sĩ khác chê “không thèm” hát hoặc những lúc ca sĩ tới trễ hay lỗi hẹn. Thậm chí, nếu để mất lòng "đàn anh, đàn chị " đi trước, để họ phàn nàn ý kiến với chủ quán là cơ hội mất việc dễ như chơi.
“Lúc đầu, bực ghê gớm vì mình không được tôn trọng khi phải chờ tận cuối buổi, mà phải có mặt từ đầu buổi. Rồi cũng quen, mình cần họ nhiều hơn, nên đành chịu” Thuỳ Vân (Khoa Thanh nhạc, Nhạc viện TP.HCM) tâm sự.
Ngoài ra, tiền cát-xê của họ chẳng đáng là bao so với các ca sĩ khác. Thông thường với một bài hát, họ chỉ nhận được vài chục nghìn trong khi các ca sĩ khác kiếm được hàng trăm nghìn, thậm chí lên tới tiền triệu.
Một sinh viên - ca sĩ đã tự rút ra từ bạn bè mình và… chính mình rằng: Không quen ý kiến, không quen đòi hỏi, luôn đúng giờ, nhu mì và luôn hát hết mình, đó là “đặc điểm” của ca sĩ sinh viên.
Vậy nhưng, đội quân sinh viên trong nghề này là không ít. Phần lớn sinh viên tham gia biểu diễn là “dân” Nhạc viện. Với quá trình rèn luyện bài bản ở trường lớp, họ dễ dàng thể hiện thành công những ca khúc nhạc trẻ - loại nhạc thường được ưa chuộng ở các tụ điểm ca nhạc.
“Tuy nhiên, nếu cứ thể hiện mãi những ca khúc dễ dãi, rất có thể bị hỏng giọng, bởi những bài học ở trường thường đòi hỏi kĩ thuật cao và có âm hưởng riêng. Phải tập luyện và gìn giữ lắm mới không bị xuống phong độ, chỉ cần sơ sẩy thành thói quen rất nguy hại. Có lần, do quen với cách hát phóng túng ở phòng trà mà tôi bị thầy khiển trách” – Phú Vinh, sinh viên Khoa Thanh nhạc cho biết.
http://tintuconline.vietnamnet.vn/Library/myImages/12/2006/12/ngay9/sinhvien1.jpg
Hát ở các sân khấu thanh niên, CLB thanh niên, sinh viên vẫn ít phức tạp hơn cả (ảnh chụp ở Nhà Văn hoá Thanh niên).
Ngoài ra, có các sinh viên "ngoại đạo" âm nhạc vì đam mê và có khả năng cũng nhiệt tình đến với sân khấu. Quang Thắng, ĐH KHXH&NV TP.HCM kể: “Lần đầu đi xin hát, mình run dữ lắm, vì nghĩ làm gì họ chú ý trong khi dân có trường lớp đào tạo hẳn hoi nhiều thế kia. Khi lên sân khấu, tự tin hơn vì đã có cơ hội thể hiện. Ngay từ buổi đầu, mình đã nhận thấy sự đồng tình trong thái độ ông chủ”.
Thắng khẳng định, dù là sinh viên trường nào đi nữa, khi đã “dấn thân” vào nghề này, họ đều có khả năng biểu diễn nhất định và luôn tự tin khi bước ra sàn diễn. Ở môi trường này, càng ngày họ càng rèn cho mình dạn dĩ hơn trước đám đông. Âu đó cũng là điều bổ ích khi thêm một hoàn cảnh chứng tỏ được sự năng động của mình.
Nỗi niềm không ai tỏ
Đi hát, sinh viên chấp nhận làm việc trong những môi trường ở cả những nơi mà thoạt nhìn vào không phải ai cũng dễ dàng cảm thông. Đối với một số người, quán bar, vũ trường, phòng trà, quán cà phê… dễ tạo ấn tượng là chốn không lành mạnh bởi những ánh đèn màu mờ tỏ. Không ít vấn đề phức tạp đôi khi nảy sinh từ đó. Bởi thế, công việc mà họ theo đuổi bị đánh giá này nọ cũng là điều dễ hiểu.
Theo Thanh An (nhạc viện TP.HCM), thực ra các quán bar, phòng trà… không phải môi trường xấu. Bước chân vào những nơi này với mục đích lành mạnh, khách có thể tìm thấy ở đây một địa điểm giao lưu bè bạn, giải trí, vui chơi thích hợp.
H Minh (SV KHXH&NV), một tay đàn ở quán bar T&A trên đường Nguyễn Tri Phương có thâm niên gắn với nghề đàn hát từ khi còn… đi ôn thi đại học thì cho biết: “Là quán bar nhưng đấy có thể xem như một câu lạc bộ giao lưu tiếng Anh bởi luôn có mặt cả sinh viên ta, lẫn sinh viên Tây trò chuyện, ca hát cùng nhau. Tôi chơi đàn cho từng nhóm bạn hát, vốn liếng tiếng Anh của tôi cũng khá hơn nhờ có cơ hội giao lưu trong thực tế”.
Tuy nhiên, chuyện gì cũng có mặt trái. Khách đến những nơi này có cả những người sẵn sàng tung tiền đề kiếm tìm những thú vui kém lành mạnh. Trong môi trường như vậy, những ai nhẹ dạ rất dễ buông thả.
Một lần đi hát đám cưới, Hoàng Linh (Đại học KHXH&NV) bức xúc: Khi hát xong bài “Lời tỏ tình dễ thương”, cúi chào các vị khách khứa để đi xuống thì một vị khách lên nhét hoa và tiền vào cổ áo, đúng vị trí nhạy cảm. Phải rất lâu sau, Linh mới hết cảm giác dè chừng khi đứng trên sân khấu hát phục vụ đám cưới. Hơn thế, bạn buồn vì tại sao có những người tự cho mình cái quyền đùa cợt với người khác như thế?!
Về sau, để tránh những phức tạp, phiền toái rất dễ xảy ra, Hoàng Linh chọn những sân khấu, những chương trình mang tính phong trào thanh niên, sinh viên là chính. Ở những sân khấu ấy, dù không có chương trình biểu diễn thường xuyên, khó có va chạm để phấn đấu, trưởng thành như ở các phòng trà ca nhạc hay những tụ điểm ca nhạc khác nhưng đổi lại là rất an toàn, lành mạnh.
Trong thực tế, những sinh viên đi hát không ngại từ chối mọi cơ hội, bất chấp có chính đáng hay không, để đạt được mục đích kiếm tiền của mình không hiếm. Công việc biểu diễn của họ lúc ấy trở thành một hoạt động trá hình, một bức bình phong cho một thứ công việc khác “khó nói” hơn và dĩ nhiên là kiếm được nhiều tiền hơn.
Không thể bình luận gì hơn khi chính một số người trong cuộc lại tỏ ra rất ư bình thường trước cái sự không bình thường như thế. Một lần ngồi uống nước trước cổng KTX Tự nhiên, trực tiếp nghe một anh bạn trò chuyện với cô bạn ăn mặc rất “cởi mở”: “không cặp với lão kia nữa hả?”. “Ừ, lão trọc phú lắm, mới quen một anh sau hôm hát ở C.Đ, chơi được lắm”… Một lúc, cô bạn lao lên xe cùng với “anh” mà theo tuổi tác thì khiêm tốn lắm cũng phải gọi là bác!.
Việc đi hát ở các tụ điểm của các sinh viên hàng tháng cũng đưa lại cho họ thu nhập kha khá so với các công việc làm thêm khác. Cụ thể, không khó để kiếm trên dưới hai triệu mỗi tháng. Nhưng trong số tiền ấy, họ còn phải chi phí mua quần áo, son phấn... "Cũng chỉ đủ để sống một cách dè sẻn tiết kiệm, nhưng quan trọng là mình được đứng trên sân khấu, làm chủ khi biểu diễn" - Hoàng Linh (ĐH KHXH&NV) cho biết như thế.
Thay cho lời kết
“Môi trường nào, ngành nghề nào cũng có những mặt tốt, mặt xấu của nó. Với các bạn trẻ, phải luôn tỉnh táo để biết mình cần làm gì để giữ được lập trường và bản lĩnh trong khi vẫn sẵn sàng thích nghi và hòa nhập vào hoàn cảnh mới”, ca sĩ Ánh Tuyết, bà chủ phòng trà ATB – nơi sử dụng khá nhiều lớp ca sĩ - sinh viên cộng tác dàn hợp xướng, đã chia sẻ như vậy. Theo chị, khi làm việc với sinh viên, điều đáng quý nhất ở họ là tinh thần chịu khó học hỏi, nhiệt tình, nghiêm túc với công việc.
Gian truân đi hát
Đối với nhiều người, chuyện sinh viên tham gia biểu diễn ở các quán bar, phòng trà… hiện nay đã không còn là sự lạ. Hầu hết những chàng trai cô gái đi hát này tìm đến sàn diễn nhằm tăng thêm thu nhập, nhưng bên cạnh đó còn do sự thúc đẩy của lòng đam mê nghệ thuật. Khi bước lên sân khấu biểu diễn, dù đó là sân khấu phòng trà, quán cà phê, quán ăn "Hát với nhau", hay nhà hàng, hát phục vụ đám cưới, họ luôn nuôi khát vọng được thể hiện khả năng nghệ thuật của mình. Không ít ca sĩ, nhạc sĩ nổi tiếng bây giờ như Mỹ Tâm, AC&M, Lê Minh Sơn… thời còn là sinh viên cũng từng bắt đầu từ những bước chập chững như thế
http://tintuconline.vietnamnet.vn/Library/myImages/12/2006/12/ngay9/sinhvien.jpg
Nhóm nhạc AC&M từ những ngày còn là sinh viên đã cùng nhau đi biểu diễn
Mặt khác, ở chính những môi trường này, tiếp xúc với các ca sĩ đàn anh, đàn chị, những ca sĩ - sinh viên sẽ có nhiều cơ hội học hỏi, va chạm thực tế, trở nên dạn dĩ hơn trong nghề.
Sinh viên đi hát không có được sự ưu ái như các ca sĩ chuyên nghiệp. Hầu hết, họ thường chịu thân phận của kẻ hát lót, tức là hát lấp vào những thời điểm mà các ca sĩ khác chê “không thèm” hát hoặc những lúc ca sĩ tới trễ hay lỗi hẹn. Thậm chí, nếu để mất lòng "đàn anh, đàn chị " đi trước, để họ phàn nàn ý kiến với chủ quán là cơ hội mất việc dễ như chơi.
“Lúc đầu, bực ghê gớm vì mình không được tôn trọng khi phải chờ tận cuối buổi, mà phải có mặt từ đầu buổi. Rồi cũng quen, mình cần họ nhiều hơn, nên đành chịu” Thuỳ Vân (Khoa Thanh nhạc, Nhạc viện TP.HCM) tâm sự.
Ngoài ra, tiền cát-xê của họ chẳng đáng là bao so với các ca sĩ khác. Thông thường với một bài hát, họ chỉ nhận được vài chục nghìn trong khi các ca sĩ khác kiếm được hàng trăm nghìn, thậm chí lên tới tiền triệu.
Một sinh viên - ca sĩ đã tự rút ra từ bạn bè mình và… chính mình rằng: Không quen ý kiến, không quen đòi hỏi, luôn đúng giờ, nhu mì và luôn hát hết mình, đó là “đặc điểm” của ca sĩ sinh viên.
Vậy nhưng, đội quân sinh viên trong nghề này là không ít. Phần lớn sinh viên tham gia biểu diễn là “dân” Nhạc viện. Với quá trình rèn luyện bài bản ở trường lớp, họ dễ dàng thể hiện thành công những ca khúc nhạc trẻ - loại nhạc thường được ưa chuộng ở các tụ điểm ca nhạc.
“Tuy nhiên, nếu cứ thể hiện mãi những ca khúc dễ dãi, rất có thể bị hỏng giọng, bởi những bài học ở trường thường đòi hỏi kĩ thuật cao và có âm hưởng riêng. Phải tập luyện và gìn giữ lắm mới không bị xuống phong độ, chỉ cần sơ sẩy thành thói quen rất nguy hại. Có lần, do quen với cách hát phóng túng ở phòng trà mà tôi bị thầy khiển trách” – Phú Vinh, sinh viên Khoa Thanh nhạc cho biết.
http://tintuconline.vietnamnet.vn/Library/myImages/12/2006/12/ngay9/sinhvien1.jpg
Hát ở các sân khấu thanh niên, CLB thanh niên, sinh viên vẫn ít phức tạp hơn cả (ảnh chụp ở Nhà Văn hoá Thanh niên).
Ngoài ra, có các sinh viên "ngoại đạo" âm nhạc vì đam mê và có khả năng cũng nhiệt tình đến với sân khấu. Quang Thắng, ĐH KHXH&NV TP.HCM kể: “Lần đầu đi xin hát, mình run dữ lắm, vì nghĩ làm gì họ chú ý trong khi dân có trường lớp đào tạo hẳn hoi nhiều thế kia. Khi lên sân khấu, tự tin hơn vì đã có cơ hội thể hiện. Ngay từ buổi đầu, mình đã nhận thấy sự đồng tình trong thái độ ông chủ”.
Thắng khẳng định, dù là sinh viên trường nào đi nữa, khi đã “dấn thân” vào nghề này, họ đều có khả năng biểu diễn nhất định và luôn tự tin khi bước ra sàn diễn. Ở môi trường này, càng ngày họ càng rèn cho mình dạn dĩ hơn trước đám đông. Âu đó cũng là điều bổ ích khi thêm một hoàn cảnh chứng tỏ được sự năng động của mình.
Nỗi niềm không ai tỏ
Đi hát, sinh viên chấp nhận làm việc trong những môi trường ở cả những nơi mà thoạt nhìn vào không phải ai cũng dễ dàng cảm thông. Đối với một số người, quán bar, vũ trường, phòng trà, quán cà phê… dễ tạo ấn tượng là chốn không lành mạnh bởi những ánh đèn màu mờ tỏ. Không ít vấn đề phức tạp đôi khi nảy sinh từ đó. Bởi thế, công việc mà họ theo đuổi bị đánh giá này nọ cũng là điều dễ hiểu.
Theo Thanh An (nhạc viện TP.HCM), thực ra các quán bar, phòng trà… không phải môi trường xấu. Bước chân vào những nơi này với mục đích lành mạnh, khách có thể tìm thấy ở đây một địa điểm giao lưu bè bạn, giải trí, vui chơi thích hợp.
H Minh (SV KHXH&NV), một tay đàn ở quán bar T&A trên đường Nguyễn Tri Phương có thâm niên gắn với nghề đàn hát từ khi còn… đi ôn thi đại học thì cho biết: “Là quán bar nhưng đấy có thể xem như một câu lạc bộ giao lưu tiếng Anh bởi luôn có mặt cả sinh viên ta, lẫn sinh viên Tây trò chuyện, ca hát cùng nhau. Tôi chơi đàn cho từng nhóm bạn hát, vốn liếng tiếng Anh của tôi cũng khá hơn nhờ có cơ hội giao lưu trong thực tế”.
Tuy nhiên, chuyện gì cũng có mặt trái. Khách đến những nơi này có cả những người sẵn sàng tung tiền đề kiếm tìm những thú vui kém lành mạnh. Trong môi trường như vậy, những ai nhẹ dạ rất dễ buông thả.
Một lần đi hát đám cưới, Hoàng Linh (Đại học KHXH&NV) bức xúc: Khi hát xong bài “Lời tỏ tình dễ thương”, cúi chào các vị khách khứa để đi xuống thì một vị khách lên nhét hoa và tiền vào cổ áo, đúng vị trí nhạy cảm. Phải rất lâu sau, Linh mới hết cảm giác dè chừng khi đứng trên sân khấu hát phục vụ đám cưới. Hơn thế, bạn buồn vì tại sao có những người tự cho mình cái quyền đùa cợt với người khác như thế?!
Về sau, để tránh những phức tạp, phiền toái rất dễ xảy ra, Hoàng Linh chọn những sân khấu, những chương trình mang tính phong trào thanh niên, sinh viên là chính. Ở những sân khấu ấy, dù không có chương trình biểu diễn thường xuyên, khó có va chạm để phấn đấu, trưởng thành như ở các phòng trà ca nhạc hay những tụ điểm ca nhạc khác nhưng đổi lại là rất an toàn, lành mạnh.
Trong thực tế, những sinh viên đi hát không ngại từ chối mọi cơ hội, bất chấp có chính đáng hay không, để đạt được mục đích kiếm tiền của mình không hiếm. Công việc biểu diễn của họ lúc ấy trở thành một hoạt động trá hình, một bức bình phong cho một thứ công việc khác “khó nói” hơn và dĩ nhiên là kiếm được nhiều tiền hơn.
Không thể bình luận gì hơn khi chính một số người trong cuộc lại tỏ ra rất ư bình thường trước cái sự không bình thường như thế. Một lần ngồi uống nước trước cổng KTX Tự nhiên, trực tiếp nghe một anh bạn trò chuyện với cô bạn ăn mặc rất “cởi mở”: “không cặp với lão kia nữa hả?”. “Ừ, lão trọc phú lắm, mới quen một anh sau hôm hát ở C.Đ, chơi được lắm”… Một lúc, cô bạn lao lên xe cùng với “anh” mà theo tuổi tác thì khiêm tốn lắm cũng phải gọi là bác!.
Việc đi hát ở các tụ điểm của các sinh viên hàng tháng cũng đưa lại cho họ thu nhập kha khá so với các công việc làm thêm khác. Cụ thể, không khó để kiếm trên dưới hai triệu mỗi tháng. Nhưng trong số tiền ấy, họ còn phải chi phí mua quần áo, son phấn... "Cũng chỉ đủ để sống một cách dè sẻn tiết kiệm, nhưng quan trọng là mình được đứng trên sân khấu, làm chủ khi biểu diễn" - Hoàng Linh (ĐH KHXH&NV) cho biết như thế.
Thay cho lời kết
“Môi trường nào, ngành nghề nào cũng có những mặt tốt, mặt xấu của nó. Với các bạn trẻ, phải luôn tỉnh táo để biết mình cần làm gì để giữ được lập trường và bản lĩnh trong khi vẫn sẵn sàng thích nghi và hòa nhập vào hoàn cảnh mới”, ca sĩ Ánh Tuyết, bà chủ phòng trà ATB – nơi sử dụng khá nhiều lớp ca sĩ - sinh viên cộng tác dàn hợp xướng, đã chia sẻ như vậy. Theo chị, khi làm việc với sinh viên, điều đáng quý nhất ở họ là tinh thần chịu khó học hỏi, nhiệt tình, nghiêm túc với công việc.