PDA

View Full Version : Lần vuốt ve thứ 100....



tojichiri
02-10-2008, 06:31 PM
Bài này hum nào mình lên mạng đọc . Hum nay mới post lên được . Có thể là sẽ có nhiều bạn nghe và đọc rùi , nhưng tui vẫn cứ post lên cho các bạn cùng bình luận nazzzzz ........

Có một chàng trai và một cô gái, họ yêu nhau hết sức thắm thiết. Có một ngày, cô phải chuyển nhà tới một thành phố rất xa, anh vô cùng đau lòng, nhưng không dám giữ cô lại. Thành phố kia có cha mẹ của cô, họ có cuộc sống rất đầy đủ, còn anh thì cái gì cũng không có. Cho nên anh không dám giữ cô, vì anh sợ cô sẽ khổ. Anh cuối cùng chỉ im lặng.
Còn cô thì cứ đợi anh mở miệng giữ mình lại, cô đợi và đợi, đợi cho đến lúc lên máy bay, anh cũng không hề nói.
Trước lúc lên máy bay, cô đưa cho anh một con lợn bông nhỏ, cô nói “Nhớ em, thì hãy xoa đầu nó một lần”. Sau đó cô bước lên máy bay mà không hề quay đầu lại.
Trời đang trong xanh thì đột nhiên mưa, anh vừa khóc vừa nhìn chiếc máy bay cất cánh, chính lúc ấy, anh đột ngột phát hiện mình đã phạm một sai lầm đáng sợ, anh quên không hỏi cô địa chỉ và số điện thoại của cô ở nơi ở mới.
Thế là từ đó anh bắt đầu chờ đợi, ngày ngày ôm lấy chiếc điện thoại không dời, anh nghĩ cô nhất định sẽ gọi điện về. Nhưng không có, mãi mà không có.
Lúc anh nhớ cô, anh lại mang con lợn bông ra xoa đầu, anh xoa đầu nó hết lần này đến lần khác, nhưng chỉ càng làm cho mình nhớ thêm.
Anh đợi cô tròn ba tháng, sau đó chuyển thành tuyệt vọng. Anh cảm thấy cô hình như đã quên anh mất rồi, thậm chí anh bắt đầu hận cô.
Anh bước ra khỏi phòng, từ giây phút đó anh quyết định quên đi tình yêu này. Quan trọng với anh bây giờ là bắt đầu lại. Anh ôm lấy con lợn bông, nghĩ một lúc, rồi đành ném nó ra ngoài cửa sổ. Ném đi tất cả những ký ức về cô. Anh từ đây cũng không nhìn lại qua khứ nữa.
Sáng sớm ngày thứ hai, có một người làm công đến dưới lầu dọn dẹp vệ sinh. Bà ta nhìn thấy một con lợn bông, bà ta ôm lấy nó, vuốt ve, đột nhiên con lợn bông động đậy, miệng nó từ từ mở, rồi nhả ra một mảnh giấy. Trên mẩu giấy là địa chỉ và số điện thoại của cô gái.
Con lợn bông ấy là người trong xưởng đồ chơi phải mất rất nhiều tâm huyết mới làm ra món quà đặc biệt này cho cô . Nếu như xoa đầu nó một trăm lần, nó sẽ nhả ra mảnh giấy cô viết. Cô đã âm thầm quyết định, chỉ cần nhận được điện thoại của anh là sẽ từ bỏ tất cả để trở về, không chia tay anh nữa.
Nhưng anh cuối cùng chỉ vuốt ve nó 98 lần.
Người làm công nghĩ : Con lợn bông này thích như vậy, nên đem nó về cho con mình chơi. Bà ta ôm con lợn bông, quẳng đi mảnh giấy.
Anh và cô từ đây đã để tuột mất một nửa cuộc đời.

Các bạn vào đây để nghe nha !!!!!!
http://music.hoangclub.vn/#Play/19015/Radio-:-Lan-Vuot-Ve-Thu-100

heoxinh_pro_58kt2
02-10-2008, 06:36 PM
buồn quá à,giá như người làm ra con lợn bông ấy chỉ để người đàn ông đó xoa đầu 50 lần, hay cùng lắm là 90 lần, thì đâu đến nỗi.Hix hix :(

rua_con
03-10-2008, 03:01 PM
tất cả đều có kái giá của nó...

chẳng thể trách ai được...

anh ta nên trách chính bản thân mình...

1 người con trai quá nhút nhát ...lại còn khôg kiên nhẫn nữa chứ...

anh ta hok cóa tình yêu là phải...

gaucon_8x
03-10-2008, 04:00 PM
uhm.nhưng mà kiên nhẫn khó lắm.cái gì cũng có giới hạn mà.như thằng bạn tui ấy nó cũng kiên nhẫn lắm nhưng kết quả nhận được jờ chỉ là đau khổ va xa ngã.khổ thân nó.yêu cho lắm vào jờ mới như vậy.hix

heoxinh_pro_58kt2
04-10-2008, 08:55 AM
tui nghĩ 98 lần vuốt ve con lợn ấy là anh ta đã kiên nhẫn rùi đấy chứ...........

tojichiri
05-11-2008, 11:17 PM
Hum Nay post nốt đoạn phía trên còn thiếu cho các ban đọc nghe


Ngày ấy, khi cô gái và chàng trai đang yêu nhau thắm thiết. mỗi lần gọi điện thoại, hai người trò chuyện tưởng chừng như không bao giờ dứt. cuối cuộc gọi, luôn là cô gái gác máy trước, sau khi đã cố nấn ná, không muốn nói lời từ biệt, chàng trai lại từ từ cảm nhận hơi ấm còn vương lại của giọng nói trong không trung, và một nỗi buồn man mác, vấn vương, lưu luyến.
Sau đó, hai người chia tay. Cô gái nhanh chóng có người yêu mới, một anh chàng đẹp trai, hào nhoáng. Cô thấy rất mãn nguyện, và cũng rất đắc ý. Nhưng rồi về sau, cô cảm thấy giữa hai người dường như thiêu thiếu một điều gì đó, sự bất an đó khiến cô thấy như có một sự mất mát mơ hồ. Là điều gì vậy nhỉ ? Cô cũng không rõ nữa. Chỉ là khi hai người kết thúc cuộc gọi, cô gái cảm thấy khi mình chưa kịp nói xong một nửa câu "Hẹn gặp lại",. thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng "cạch" cúp máy. Mỗi lúc như vậy, cô luôn luôn cảmt hấy cái âm thanh chói tái đó như đóng băng lại trong không trung, xuyên qua màng nhĩ đâm thẳng vào trái tim cô. Cô cảmt hấy người bạn trai mới như một cánh diều đứt dây, đôi tay yếu ớt của mình sẽ không níu giữ được sợi dây vô vọng đó. Rồi cũng đến một ngày, họ cãi nhau. Anh chàng đó chán nản, quay người bỏ đi. Cô gái không khóc, mà lại cảm thấy như được giải thoát.
Một hôm, cô gái chợt nhớ đến người yêu đầu tiên, bỗng thấy bùi ngùi: Chàng ngốc đợi nghe cô nói xong câu "tạm biệt". Cảm xúc đó khiến cô nhắc máy. Giọng của chàng vẫn chân chất, bình thản như ngày xưa. Cô gái thì chẳng thốt nên lời, luống cuống nói "Tạm biệt"
Lần này cô không gác máy, một cảm xúc khó gọi thành tên khiến cô im lặng lắng nghe sự tĩnh lặng của đầu dây bên kia.
Chẳng biết bao lâu sau đó, đầu dây bên kia vọng đến tiếng của chàng trai "Sao em không gác máy?" Tiếng của cô gái như khàn lại "tại sao lại muốn em cúp máy trước?" "Quên rồi" chàng trai bình tĩnh nói "Anh muốn em cúp máy trước, như vậy anh mới yên tâm"
"Nhưng người cúp máy sau, thường cảm thấy nuối tiếc, như vừa để tuộc mất một điều gì" Cô gái hơi run giọng. "Vì vậy anh thà nhận sự mất mát đó, chỉ cần em vui là đủ" cô gái không kìm nổi mình, bật khóc, những giọt nước mắt thấm đẫm cả vùng kí ức tình yêu thưở nào. Cuối cùng cô cũng hiểu ra rằng, người không đủ kiên nhẫn để nghe cô nói hết câu cuối cùng, không phải là người mà cả đời này cô mong đợi.
Hóa ra tình yêu đôi khi thật đơn giản, chỉ một chút đợi chờ, đã có thể nói lên tất cẩ